TST: …


Đây là truyện Daisy sưu tầm. Daisy vẫn chưa biết nên đặt tên gì cho câu chuyện này.

Phần I

Gửi tình yêu mà em chẳng bao giờ có được

Dường như trái tim em đã rung lên những nhịp đập rộn ràng ngay từ lần đầu tiên gặp anh. Em nhanh chóng bị cuốn hút bởi khuôn mặt đẹp trai, vóc dáng cao ráo và giọng nói trầm ấm của anh. Ở anh luôn toát ra cái phong thái của một người đàn ông từng trải và thành đạt. Anh là nhà tuyển dụng, còn em là ứng viên. Và em đã trúng tuyển trong đợt tuyển dụng nhân sự mới. Em trở thành trợ lí của anh.

Được nhìn thấy anh mỗi ngày, được hít thở cùng anh dưới một không gian, đối với em đã là điều hạnh phúc nhất. Yêu thương cứ thế chất đầy trong tim em ngày qua ngày. Nhưng trái tim ngốc nghếch cũng chẳng thể cất lời. Có bao giờ anh quay lại và nhìn thấy em luôn ở ngay bên cạnh anh? Em nhớ anh mà cũng không thể nói. Chỉ biết lặng lẽ nhìn anh mỗi ngày.

mat naEm nhớ khi phỏng vấn em anh đã hỏi rằng: “Tại sao cô lại ứng tuyển vào vị trí này?”. Lúc đó em đã trả lời rằng: “Vì tôi yêu công việc này”. Anh từng nói em luôn là cánh tay phải đắc lực của anh, về chuyên môn và năng lực của em, anh không có điều gì để phàn nàn. Nhưng…

Công ty làm ăn không tốt, buộc phải cắt giảm nhân sự và em nằm trong số những người phải ra đi. Tại sao? Anh đã từng nói em có năng lực và rất giỏi chuyên môn mà? Tại sao anh vẫn sa thải em? Em phải khó khăn thế nào mới có được công việc đó. Giờ bỗng nhiên em mất việc làm mà không phải vì em kém cỏi hay mắc bất cứ lỗi lầm gì. Vẫn cái giọng trầm ấm và nghiêm nghị, anh nói với em: “Công ty dạo này làm ăn thua lỗ. Chúng tôi sẽ gọi cho cô khi tình hình khá hơn. Tôi rất lấy làm tiếc về điều này”. Em biết khó khăn kinh tế là tình trạng chung, em biết mức lương em nhận được ở đó thấp hơn con số mà em xứng đáng được nhận, nhưng em vẫn muốn ở đó, vì anh. Cho dù em không nói ra nhưng trái tim em hàng ngàn lần muốn nói với anh rằng: “Em chỉ yêu mình anh”. Anh là người đầu tiên khiến con tim em rung động, anh là tình yêu đầu tiên và cũng là tình yêu cuối cùng của em.

Anh nhanh chóng tuyển một cô trợ lí mới, xinh đẹp hơn em cả nghìn lần. Anh cần một trợ lí chân dài, có khuôn mặt xinh đẹp, biết cách lấy lòng đối tác. Còn em thì…

Em soi gương và nhìn lại bản thân mình. 24 năm qua em chẳng có gì ngoài cặp kính cận dày cộp, mái tóc xác xơ, làn da ngăm đen nhuộm màu nắng gió và vị mặn mòi của vùng quê miền biển. Em chẳng có gì ngoài tấm bằng đại học loại giỏi, một tệp những loại văn bằng, chứng chỉ và những kinh nghiệm tích lũy được từ khi em còn là sinh viên. 24 năm qua em chỉ biết lao đầu vào học hành, công việc mà đâu có quan tâm đến ngoại hình của mình. Em không đẹp và cũng không biết làm đẹp. Xấu không phải là một cái tội nhưng xấu là cả một vấn đề.

Em quyết định sẽ thay đổi…

***

Bốn năm sau chúng ta gặp lại nhau với vai trò là đối tác. Giờ anh không còn là sếp của em và em cũng không còn là một cô trợ lí chỉ biết sổ sách giấy tờ và pha cà phê cho anh mỗi sáng. Sau khi em rời khỏi nơi đó, hay nói đúng hơn là bị buộc rời khỏi đó, với năng lực và vẻ ngoài hoàn toàn mới, em dễ dàng có được một công việc khác. Em vẫn kiếm ra tiền mà không cần dựa vào vẻ bề ngoài của mình. Bốn năm, anh vẫn thế, còn em thì đã thay đổi quá nhiều. Anh không nhận ra em, tất nhiên rồi, làm sao anh có thể nhận ra người phụ nữ xinh đẹp và quyến rũ trước mặt anh là cô trợ lí xấu xí bị anh sa thải hôm nào. Nhưng, anh không nhận ra ánh mắt của em sao? Ánh mắt chất chứa bao nhiêu tình yêu và bao nhiêu nỗi buồn này.

Em vẫn yêu anh như ngày nào.

Vì yêu anh nên em muốn anh phải cảm nhận nỗi đau mà em đã từng chịu đựng. Anh là của em, của riêng mình em thôi.

Anh nhanh chóng bị cuốn hút bởi vẻ ngoài sexy quyến rũ của em. Những cuộc hẹn, những lần đi ăn uống và vào khách sạn cùng nhau, mối quan hệ của chúng ta không còn giới hạn ở từ “đối tác”. Em cười nhạt vì biết anh đã rơi vào cạm bẫy ngọt ngào mà em cố tình giăng ra. Anh thậm chí còn đưa em về chung sống trong căn nhà mà anh đã chuẩn bị cho cuộc hôn nhân sắp tới của mình. Một tuần anh ghé qua vài ba lần và không chút đề phòng em.Nhưng mỗi khi anh ghì lấy em mà hôn ngấu nghiến, em hiểu rằng anh không thuộc về em. Rồi sau đó nước mắt em lại rơi, mặn chát. Người đàn ông đã làm em điêu đứng một thời là một người cực kì coi trọng hình thức. Anh chỉ thích hẹn hò và lên giường với những cô gái đẹp. Người đàn ông duy nhất trong trái tim em cũng chỉ đến thế mà thôi. Anh đã có cả trái tim và thể xác của em rồi đấy. Nhưng anh sẽ chẳng bao giờ biết được đâu.

mat naAnh sắp kết hôn. Người đó là cô trợ lí xinh đẹp năm nào đã thay thế vị trí của em. Nếu cô ta biết mối quan hệ giữa anh và em thì sẽ thế nào nhỉ? Em đã cố tình để cho cô ta thấy, ngay tại căn nhà mà anh chuẩn bị cho cuộc sống của hai người. Em nhớ khoảnh khắc đó, đôi mắt đẫm lệ của cô ta cứ nhìn trân trân vào người đàn ông sắp thành chồng mình lại đang ôm ấp một phụ nữ khác. Em giương vẻ mặt đắc thắng lên nhìn cô ấy đầy khiêu khích. Nhưng…cô ấy đâu có tội tình gì…

32 tuổi, sự nghiệp tan tành, hạnh phúc đổ vỡ, người đàn ông đầy phong độ của em giờ thành một người khốn khổ nhất thế gian. Còn em thì lại lao vào vòng tay của những người đàn ông khác. Em đang cố tình trêu ngươi anh đấy. Em đã đạt được mục đích của mình, nhưng em có vui không?

Em biết anh thật sự yêu người con gái đó. Anh có thể lên giường với nhiều người, nhưng tình yêu thì chỉ có một thôi. Và tình yêu của anh là thứ mà em không bao giờ có được. Em thật là ngu ngốc và điên rồ.  Dù biết là sẽ không được bên anh nhưng em cũng chẳng thể kết thúc. Ngay cả khi tình yêu đơn phương này khiến em đau đớn, thì em vẫn muốn ở đó vì anh.

Anh sẽ không bao giờ biết được em chính là cô trợ lí xấu xí đã bị anh sa thải năm ấy.

Anh cũng sẽ không bao giờ biết rằng em yêu anh và đau khổ đến nhường nào.

Em nhớ anh mà cũng chẳng thể nói.

Em yêu anh mà để ở trong tim.

Giọt máu của anh vẫn đang tượng hình ở trong bụng em, có lẽ đó là chút hạnh phúc nhỏ nhoi mà anh đã cho em. Có lẽ đã đến lúc em phải đi rồi, em sẽ đi thật xa và trả lại cho anh cuộc sống trước kia.

Con nhím thường xù lông để bảo vệ chính mình. Nhưng khi nó xù lông thì chính nó cũng đau.

Con ong thường đốt người khác để tự vệ. Nhưng đốt xong rồi thì chính nó cũng chết.

Còn em, sau tất cả, chẳng còn gì ngoài cái vỏ bọc vô nghĩa và đau đớn này.

Phần II

Khi người lớn cô đơn

Sự nghiệp tôi gây dựng bao nhiêu năm bỗng chốc tan tành theo mây khói, cả người vợ sắp cưới cũng rời bỏ tôi. 32 tuổi, tôi bỗng chốc trở thành một thằng đàn ông tay trắng, sự nghiệp không, gia đình không, hạnh phúc không. Tôi đã tìm Diệu Anh và xin lỗi cô ấy, nhưng cô ấy ném cho tôi những cái nhìn đầy khinh bỉ rồi không cho tôi một cơ hội nào để giải thích. Mà, tôi tự bật cười, mỉa mai chua chát, tôi có gì để giải thích? Tôi có gì để biện hộ cho thói trăng hoa của bản thân cơ chứ? Tất cả là tại tôi. Sự nghiệp đổ vỡ là tại tôi. Vợ chưa cưới từ hôn cũng là tại tôi. Giờ cô ấy tránh tôi như tránh một con bệnh truyền nhiễm.

khi nguoi lon co don

Chán nản, tôi tìm cô nhân tình để giải sầu và tôi đã tức sôi máu lên khi nhìn thấy cô ta tay trong tay với thằng đàn ông khác ở ngay tại quán bar quen thuộc mà chúng tôi vẫn thường đến. Nhìn thấy tôi, cô ta nhếch môi cười rồi cầm li rượu uống. Tôi xông đến cầm tay cô ấy kéo đi, nhưng cô ấy đã giật tay lại:

– Anh làm cái gì vậy?

– Cô…tại sao cô lại trơ trẽn thế hả? Rốt cuộc cô đã lên giường với bao nhiêu thằng đàn ông?

Cô ta cười hắt ra, một nụ cười nhạt nhẽo.

– Anh đang ghen? Anh mà cũng có quyền ghen? Anh thử nói xem anh là gì của tôi? Anh là chồng tôi? Hay là người yêu của tôi? Anh cũng chỉ là người tình của tôi thôi. Giờ anh thử nhìn lại bản thân mình xem, anh có gì để cho tôi nữa?

Tôi lắc mạnh bờ vai của cô ta:

– Là cô? Chính cô đã gây ra tất cả những chuyện này? Phải rồi, tại sao tôi lại không nghĩ ra là cô nhỉ? Tại sao một thằng đàn ông từng lăn lộn trên thương trường bao nhiêu năm lại có thể ngu ngốc như vậy. Thứ đàn bà quỷ quyệt như cô. Là ai? Ai đã sai cô làm vậy? Ai đã bảo cô hại tôi?

Tôi bị hai tên vệ sĩ đeo kính đen lôi ra ngoài đánh cho một trận, cho đến khi cô ta xuất hiện và bảo họ dừng tay. Vẫn cái điệu bộ lẳng lơ, cô ta cúi xuống và nói một câu rất nhỏ nhưng đủ để tôi nghe thấy từng từ một:

– Thương trường là chiến trường. Thắng thì làm vua. Anh nên cẩn thận hơn với đàn bà mới phải. Con chim nhỏ ngày ấy giờ đã đủ lông đủ cánh rồi.

Rồi cô ta bước lên một chiếc xe hơi sang trọng. Từ hôm đó, tôi không còn gặp lại cô ta nữa.

Căn hộ của tôi dường như vẫn nguyên vẹn như những ngày chúng tôi vẫn thường qua lại. Cô ta đi mà không mang theo bất cứ món đồ gì. Tôi thấy chua chát, loại đàn bà như cô ta mà cũng biết giữ chút tự trọng cuối cùng hay sao? Tôi muốn lục tung cả thành phố lên để tìm ra người đàn bà đó. Cô ta đã hại tôi mất tất cả, tôi muốn cô ta phải trả giá. Nhưng cô ta đã biến mất không dấu vết, tôi không thể nào tìm ra cô ta.

Sau một thời gian dài sống trong khủng hoảng, tôi làm bạn với rượu của thuốc lá. Căn bệnh đau dạ dày của tôi lại có dịp tái phát, bao nhiêu đêm tôi uống rượu say rồi thổ ra huyết. Nhưng rồi nỗi cay đắng cũng nguôi ngoai, thời gian quả là một liều thuốc tốt. Tôi không thể nào quên được Khánh Thi – người đàn bà đã làm tôi điêu đứng đến bước này. Tôi vẫn hận cô ta nhưng…sao bỗng nhiên tôi thấy nhớ cô ta đến thế này? Đó là một cảm giác rất đặc biệt. Tôi nhớ hình ảnh của cô ấy mỗi khi nấu bữa sáng cho tôi, tôi nhớ những hơi thở đều đặn mỗi đêm, cô ấy đã ngủ ngon lành, bình yên trong vòng tay tôi. Tôi nhớ những tiếng cười giòn tan của cô ấy mỗi khi hai đứa cùng xem một bộ phim hài. Cô ấy bên tôi dễ thương như một con mèo con, khác với vẻ kiêu sa, lạnh lùng thường thấy. Nhưng tất cả chỉ là một vở kịch thôi, cô ta đã đeo một chiếc mặn nạ hoàn hảo và diễn một vở kịch hoàn hảo. Tất cả chỉ để cho tôi rơi vào cái bẫy mà cô ta đã giăng sẵn. Cô ta đâu có yêu thương gì tôi. Và tôi, sao có thể yêu cô ta được? Tôi đang nghĩ cái gì thế này? Cô ta đã đến và đi như thế, chỉ còn một chút hơi ấm, một mùi hương, như vẫn còn đây…

Không còn tiền bạc, địa vị, những mối quan hệ của tôi cũng nhạt dần. Những cô gái chân dài từng vây lấy tôi, bây giờ không biết đi đâu cả rồi. 32 tuổi, tôi mới thấm thía cái cảm giác cô đơn là thế nào. “Là vì tôi cô đơn giữa đường phố thân thuộc. Là vì tôi cô đơn giữa đời trôi” – bài hát vang lên từ quán cà phê quen thuộc. Mùi thuốc lá quyện với vị cà phê đắng ngắt. Ngọt ngào và cay đắng em đã mang cho tôi. Giờ này, em ở đâu? Tôi hận em, nhưng sao tôi lại nhớ em thế này? Em là ai? Tại sao em lại muốn hại tôi đến bước này.

Tôi quyết định sẽ đi tìm em, dù có phải lục tung cả thế giới này lên, tôi cũng phải tìm ra em cho bằng được. Tôi cần một câu trả lời rõ ràng. Vì sao em lại hận tôi đến mức hại tôi ra nông nỗi này. “Con chim nhỏ đã đủ lông đủ cánh” – câu nói của em có ẩn ý gì? Tôi muốn được nghe từ chính miệng em nói ra. Nhưng, trời cao biển rộng, biết tìm em nơi đâu?

“Thành phố bé đến thế thôi,

Mà tìm hoài không thấy

Chút ấm áp, chút yêu thương riêng mình.”

Phần III

Painkiller – Bao giờ tôi sẽ lại thấy bình yên?

Tôi bước vào căn nhà rộng rãi, tiện nghi và thừa nỗi cô đơn trống trải. Tôi nhắm mắt và nghĩ lại những gì đã qua. Không biết giờ này anh ra sao? Và không biết cô gái ấy có tha thứ cho anh không?

Tôi chỉ muốn anh cảm nhận cái cảm giác thất bại và đau đớn mà tôi đã từng trải qua. Tôi đã đạt được mục đích của mình. Nhưng sao tôi lại thấy đau đớn thế này? Tôi cứ nghĩ anh chính là người đã gây cho tôi đau khổ. Nhưng giờ tôi mới hiểu, tôi không thể sống thiếu anh. Nhiều lần tôi cầm điện thoại lên, muốn nhắn cho anh một cái tin xin lỗi, nhưng rồi viết rồi lại xóa, tôi không đủ can đảm để nhấn nút gửi. Tôi biết rằng câu chuyện của chúng tôi đã đến hồi hết và tôi không thể quay lại vị trí đó một lần nữa.

jiyeon t-ara Bên anh, đã có lúc tôi nghĩ, hay là dừng lại, chấp nhận làm người đứng bên lề hạnh phúc của anh, nhưng trước giờ tôi vẫn làm vậy. Nhưng rồi cuối cùng sự ghen tuông, hận thù đã giết chết tình yêu của tôi. Tôi đau khổ khi nhận ra rằng chỉ có mình tôi yêu anh thôi, còn trái tim anh đã thuộc về người khác. Nhưng tại sao anh vẫn đùa giỡn với tình yêu của tôi, tại sao anh lại làm thế? Tôi muốn anh phải đau khổ, phải thất bại, phải mất đi mọi thứ. Tôi đủ sức để làm được điều đó, tôi đã làm được. Nhưng làm được rồi thì sao? Tôi cũng đâu có vui vẻ gì?

Khi nào lòng tôi sẽ lại thấy yên bình? Hận thù rồi sẽ đưa ta về đâu? Hay chỉ là những cơn đau âm ỉ kéo dài mãi? Tôi nghẹn ngào thở dốc. Cả thế giới này làm cho tôi không thở nổi nữa rồi. Tôi nuốt vội cả nắm thuốc mà cũng chẳng cần nước. Nhưng…vô phương với những cơn đau.

Người ta nói thời gian sẽ chữa lành những vết thương. Nhưng thời gian cũng chẳng chữa lành những viết thương của tôi đâu. Những vết thương ở thể xác dù đau đớn cũng chẳng là gì so với vết thương ở trong tim. Tôi vẫn mong trái tim tôi sẽ được chữa lành để tôi có thể gượng cười một chút.

Tôi vẫn nghĩ đến anh dù bản thân đang bị giày vò. Liều thuốc cho tôi lúc này chỉ có anh mà thôi. Một lần nữa, nước mắt tôi lại rơi. Nhưng tôi phải sống, nhất định tôi phải sống, không chỉ vì tôi mà còn vì bé con trong bụng tôi nữa.

Ngoài trời mưa vẫn rơi xối xả. Những ngày mưa thế này, toàn thân tôi lại bị đau nhức. Những cơn đau và tức ngực cứ hành hạ tôi. Mọi thứ nhạt nhòa trước mắt và trong phút chốc tôi không biết gì nữa. Trong cơn mê man, tôi thấy có người gọi tên tôi. Có phải anh hay là ai khác?

Phần IV

Anh sai rồi

Hùng đang mải mê với đống giấy tờ sổ sách thì nhận được một cú điện thoại, từ một số lạ.

-A lô!

– Chào anh, anh có phải là Hùng không?

– Phải. Xin lỗi, anh là ai?

– Anh còn nhớ cô gái tên là Khánh Thi chứ? Anh có muốn gặp cô ấy không?

– Cô ấy giờ đang ở đâu ? – Hùng hỏi với giọng vồn vã.

– Tôi sẽ cho anh địa chỉ và số điện thoại của cô ấy. Nhưng cô ấy sẽ không nghe máy đâu. Tốt nhất anh hãy đến tìm cô ấy.

dau kho

Cuối cùng thì anh cũng tìm ra cô – người phụ nữ đã bước qua cuộc đời anh, phá hoại tất cả những thứ anh có rồi ra đi trong lặng lẽ. Anh tìm đến căn hộ theo địa chỉ mà người gọi điện thoại nặc danh đã cung cấp. Anh bấm chuông cửa một lần, hai lần rồi ba lần, không có ai ra mở cửa. Anh đẩy nhẹ cánh cửa, thì ra cửa không khóa. Anh bước vào phòng, trông thấy Khánh Thi đang ngồi trên sofa, đầu ngả sang một bên, mái tóc dài rũ xuống. Anh bước lại gần, cất giọng hỏi:

– Em nghĩ em có thể chạy trốn khỏi tôi sao?

Không có tiếng trả lời. Anh lay lay vai cô:

– Em nói gì đi chứ? Em định giết tôi bằng sự im lặng đến bao giờ nữa?

Cô bỗng đổ rạp người xuống. Anh phát hiện trên áo cô có dính vài vệt máu, cô đã bất tỉnh từ bao giờ. Anh vội vàng bế thốc cô dậy và đưa cô đến bệnh. Trên taxi, anh nhắc đi nhắc lại câu nói:

– Em đừng chết. Làm ơn đi, làm ơn đừng bỏ lại tôi một mình.

Ban đầu anh định đến tìm cô để làm sáng tỏ mọi việc, nhưng giờ đây khi ôm lấy cô trong tay, đầu anh chỉ có mỗi một suy nghĩ đó.

– Nếu anh đưa cô ấy cấp cứu chậm một chút nữa thôi thì cô ấy sẽ chết. Cả đứa con trong bụng cô ấy cũng sẽ chết.

Câu nói của ông bác sĩ khiến anh sững sờ:

– Cô ấy…mang thai?

– Cô ấy bị lên cơn hen suyễn, mỗi khi lên cơn cô ấy phải uống thuốc ngay lập tức, nếu không cô ấy sẽ bị khó thở và ngất đi. Hơn nữa, thể trạng của cô ấy cũng rất yếu. Tôi không thể chắc chắn cô ấy có qua khỏi không.

Sững sờ, hoang mang, đau đớn biết mấy. Phải chăng khi phải đối mặt với giây phút sinh tử người ta mới thật sự hiểu được trái tim mình? Lúc ấy, mọi hận thù đối với anh đều không còn mảy may quan trọng nữa.  Anh chỉ biết là cô cần phải sống, chỉ vậy thôi.

– Khánh Thương! Khánh Thương! Cô ấy ra sao rồi?

Có giọng nói hốt hoảng xen lẫn tiếng thở mệt nhọc của một người đàn ông. Anh ta bỗng lắc mạnh vai Hùng:

– Khánh Thương đâu? Cô ấy ra sao rồi?

Hùng ngẩn người, không hiểu chuyện gì đang diễn ra:

– Anh…ý anh muốn nói…đến Khánh Thi?

– Phải, cô ấy đâu?

– Cô ấy đang trong phòng cấp cứu. Khoan đã, giờ không ai được vào đó! – Hùng vội ngăn anh ta lại khi anh ta định xông vào phòng cấp cứu.

Anh ta đấm mạnh tay vào tường:

– Tôi thật ngu ngốc, tại sao lại để cô ấy sống một mình chứ. Cô ấy rất yếu đuối. Vừa bước vào nhà, thấy nhà cửa bừa bộn, không thấy cô ấy đâu, tôi đã biết ngay là có chuyện.

– Anh…có phải là người gọi điện cho tôi?

Ngồi trên dãy ghế đợi dành cho người nhà của bệnh nhân, anh ta bắt đầu kể:

Khánh Thương – đó là người con gái yếu đuối nhất, đáng thương nhất và cũng ngu ngốc nhất trên đời này. Anh còn nhớ, bốn năm trước cô ấy đã từng làm trợ lí cho anh, sau đó anh cho cô ấy thôi việc. Cái lí do khó khăn về tài chính lẽ ra đã thuyết phục được cô ấy nếu như cô ấy không tình cờ nghe được anh nói rằng anh sa thải cô ấy vì ngoại hình cô ấy có vấn đề. Cô ấy hận anh bởi…cô ấy yêu anh.

Hùng đi hết từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, trong khi anh còn chưa kịp nghĩ được điều gì thì người đàn ông kia nói tiếp.

Khánh Thương là bạn thanh mai trúc mã của tôi, cô ấy là người con gái duy nhất mà tôi yêu, cho đến giờ phút này. Nhưng trong trái tim của người con gái yếu đuối ấy, chỉ có anh thôi, một người mà cô ấy vẫn yêu trong lặng thầm suốt bao nhiêu năm qua mà chưa một lần anh biết đến tình yêu ấy. Một ngày mưa gió, cô ấy đến tìm tôi với bộ dạng ướt sũng, cô ấy hỏi vay tôi một số tiền rất lớn. Mãi sau này tôi mới biết cô ấy vay tiền để đi phẫu thuật thẩm mĩ. Điên thật! Nếu tôi mà biết trước thì tôi đã không bao giờ để cô ấy làm vậy. Cô ấy chấp nhận hành hạ thể xác mình, đánh cược cả tính mạng mình chỉ để được anh để mắt tới. Nhưng anh lại là thằng đàn ông trăng hoa khốn nạn. Nên cô ấy hận anh, cô ấy muốn anh phải nếm trải cảm giác đau đớn. Cô gái ngốc nghếch ấy đã tự hủy hoại bản thân mình vì anh như vậy đấy. Đứa con trong bụng cô ấy là…con của anh. Anh đối xử như thế nào với hai mẹ con họ như thế nào, đó là việc của anh. Nếu anh không nhận lấy trách nhiệm này, thì tôi sẽ lo cho mẹ con cô ấy.

Hùng ngây người, đờ đẫn, dường như anh không thể đứng vững nổi nữa. Cô nhân tình làm anh ngây ngất lại là cô trợ lí xấu xí trước đây đã bị anh sa thải. Người đã phá hoại tất cả mọi thứ của anh lại là một người vừa yêu anh, vừa hận anh đến hủy hoại cả bản thân mình. Và bây giờ cô ấy đang mang thai – đứa con của anh. Tại sao trên đời này lại có cô gái si tình đến thế, ngốc nghếch đến thế? Người phụ nữ đã từng chung chăn gối với anh, nhưng chưa bao giờ anh nói là anh yêu cô ấy. Đơn giản với anh, cô chỉ là một người tình.

– Từ khi sau khi làm phẫu thuật, sức khỏe của cô ấy giảm sút trầm trọng. Cô ấy thường bị đau nhức mỗi khi trái gió trở trời. Cô ấy lại mắc bệnh hen suyễn mãn tính. Dường như liều thuốc đối với cô ấy lúc này chỉ có anh thôi. Đó là lí do tôi gọi cho anh, tôi cho anh thời gian để suy nghĩ.

Rồi người đàn ông đứng dậy, bước những bước liêu xiêu ra về. Dường như anh cũng đang đau với nỗi đau của cô gái ấy.

Hùng nhìn qua ô cửa kính, Khánh Thương vẫn chưa tỉnh lại, cô ấy nằm bất động và thở từng hơi mệt nhọc với sự trợ giúp của bình ô xi. Trong lòng anh giờ đây là hàng mớ cảm xúc rối bời. Anh tiếp nhận hàng loạt những sự kiện mà người đàn ông kia kể bằng một thái độ sững sờ, hoang mang đến cực độ.

– Mai Khánh Thương, không ngờ lại là em. Em nói đi, anh phải chấp nhận điều này như thế nào đây?

Anh cầm lấy bàn tay của cô, đưa lên môi hôn rồi bất chợt đôi mắt trào ra hai dòng nước mắt bỏng rát. Anh là một gã tồi, tại sao cô lại phải hủy hoại cả bản thân mình vì anh như thế? Một kẻ đa tình như anh đâu có xứng đáng được nhận tình yêu từ bất cứ người phụ nữ nào?

Đức Anh rời bệnh viện với dáng vẻ đau khổ. Anh đã bỏ lại người con gái anh yêu nhất trên đời cho một người khác, bởi vì trái tim cô ấy thuộc về kẻ đó. Dù rằng trong mắt anh, hắn là thằng đàn ông chẳng ra gì.

Anh yêu cô từ lúc nào, anh cũng không hay biết. Nhưng anh đã không kịp nói ra điều đó, cho đến khi trái tim cô đã thuộc về người khác. Có bao giờ cô ngoảnh lại và nhận ra anh luôn dõi theo cô trên mỗi bước đường. Ngay cả khi trái tim cô lầm đường lạc lối. Mà không, tình yêu thì làm gì có sai và đúng, “chỉ cần trái rung động”. Chẳng phải anh vẫn luôn dõi theo cô ấy bằng cả trái tim. Để rồi, cô ấy lại dõi theo một người khác bằng cả trái tim của cô ấy. Phải chăng tình yêu là như thế?

Hôm ấy, anh thấy cô khóc, rồi vội vàng lau đi dòng lệ ướt đẫm đôi mi. Rồi bao nhiêu lần cô khóc thầm khóc vụng như thế, chỉ vì một thằng đàn ông vớ vẩn nào đó. Tình yêu đơn phương ấy đã khiến cô tổn thương, cô vùng vẫy trong cơn đau của mình rồi xoa dịu nó bằng cách làm đau người khác. Nhưng rồi sau đó cô lại càng đau hơn gấp hàng ngàn vạn lần. Anh đã mong cô có thể dứt bỏ được người đàn ông ấy để anh có cơ hội chăm sóc cho cô, xoa dịu những vết thương lòng trong cô và bù đắp những tổn thương mà cô đã từng chịu đựng. Nhưng cô lại nhẫn tâm gạt bỏ tình yêu của anh sang một bên chỉ vì cô không thể sống thiếu hắn ta. Bốn năm trời mà cô có quên được đâu. Cô trở lại tìm hắn ta để trả thù, cô hận hắn, nhưng anh biết là cô rất yêu hắn.

Anh chấp nhận đứng bên lề, dõi theo cô, quan tâm cô. Nhưng anh đã bất lực đứng nhìn cô ngày càng lún sâu vào vũng bùn thù hận như thế.

“Nghẹn ngào giây phút ta chấp nhận sống không cần nhau. Chẳng khác chi Trái Đất này làm sao tồn tại không có Mặt Trời. Chỉ biết lặng nhìn em quay bước đi, lòng anh thắt lại. Nghĩ đến mình sẽ không gặp lại”.

***

Ánh nắng chiếu xiên qua khung cửa sổ nơi Khánh Thương nằm. Cô hôn mê đã gần một tuần, ngày nào Hùng cũng vào ra bệnh viện để chăm sóc cho cô, có nhiều đêm anh thức trắng. Mới có mấy ngày mà trông anh như già đi cả chục tuổi. Lúc này đây anh chỉ mong Khánh Thương tỉnh lại.

Khánh Thương từ từ hé mở đôi mi nặng nề sau một giấc ngủ dài mệt mỏi. Hùng đã ngủ gục bên giường cô từ bao giờ. Cô đưa bàn tay đang cắm đầy những ống chuyền, vuốt nhẹ lên khuôn mặt hốc hác của anh. Cô không nhìn nhầm đấy chứ? Đúng là anh bằng xương bằng thịt, nhưng tại sao anh lại nằm ở đây? Hùng tỉnh dậy, chạm phải ánh mắt của Khánh Thương, anh bất ngờ mừng rỡ:

– Em tỉnh rồi à? Em tỉnh từ bao giờ vậy? Để anh đi gọi bác sĩ.

Nhưng cô đã kéo tay áo anh lại, ra hiệu anh đừng đi.

– Nước…em muốn uống nước. – cô khẽ thì thào.

Anh vội lấy cho cô cốc nước. Khánh Thương uống xong lại nhìn anh chăm chú, dường như cô vẫn chưa tin đây là sự thật.

– Anh, tại sao anh lại ở đây?

– Em không biết gì sao? Em đã hôn mê gần một tuần rồi đấy. Bác sĩ nói có thể em sẽ không qua khỏi khiến anh lo lắng biết bao nhiêu. Anh chỉ sợ em không bao giờ tỉnh dậy nhìn anh nữa.

– Anh…lo cho em?

Anh ôm lấy cô vào lòng.

– Anh xin lỗi. Anh không biết em vì anh mà chịu tổn thương nhiều đến thế. Tha lỗi cho anh.

– Cô ấy…có tha thứ cho anh không?

– Em nói Diệu Anh à? Em nghĩ sau bao nhiêu chuyện như thế, cô ấy có chấp nhận tha thứ cho anh không?

– Em đã hủy hoại tất cả mọi thứ của anh, cả sự nghiệp, cả tình yêu, cả lòng kiêu hãnh, cả niềm tin vào phụ nữ.

– Phải, tội của em lớn lắm. Nên em phải chịu hình phạt là dùng cả phần đời còn lại để bù đắp cho anh.

– Ý anh là…

– Công ty đã dần đi vào ổn định trở lại, anh đã cố gắng để vực nó dậy. Khi nào em khỏe lại, nhất định anh sẽ bắt em về làm trợ lí cho anh.

Đôi mắt cô ngân ngấn nước:

– Anh…không hận em sao?

– Không, anh mới là kẻ đáng hận. Em đã cho anh một bài học nhớ đời. Anh làm sao có thể hận một người con gái đã vì anh mà bất chấp cả bản thân mình.

– Anh đã biết hết mọi chuyện rồi sao?

– Anh bạn của em đã kể cho anh biết, anh ta…có quan hệ thế nào với em vậy?

– Anh ấy là một người anh tốt. Trước kia em làm cho công ty anh ấy, nhưng anh đừng hiểu lầm, việc em tìm đến anh để trả thù không liên quan gì đến anh ấy. Đây là chuyện của riêng em.

– Thôi, em đừng nhắc lại chuyện cũ nữa. Chúng ta đã vô tình gây cho nhau những vết thương lòng. Giờ khơi lại chỉ thêm đau thôi em à. Hãy quên đi tất cả và làm lại từ đầu, được không em?

– Anh…có yêu em không? – cô bất ngờ nhìn thằng vào mắt anh hỏi.

– Nếu như anh trả lời ngay lúc này thì có thể em không tin. Anh sẽ để thời gian chứng minh và anh sẽ thể hiện bằng hành động, chứ không phải bằng những lời nói. Có lẽ anh phải học cách yêu thương và chung thủy với một người. Em dạy cho anh nhé.

Cô lặng đi vì xúc động, nước mắt rơi xuống, ướt dẫm khuôn mặt.

– Anh gần như phải làm lại tất cả từ hai bàn tay trắng. Anh không còn là một người đàn ông hào hoa và giàu có nữa, nhưng anh biết em đâu có yêu anh vì những thứ đó, đúng không?

Anh đưa tay lau đi những giọt nước mắt đang lăn trên gò má cô và đặt lên đó một nụ hôn.

Sau tất cả mọi chuyện, sau những thù hận, tổn thương và mất mát, họ nhận ra rằng tình yêu là thứ duy nhất còn lại.

***

Đức Anh đứng ngoài cửa và chứng kiến tất cả. Anh lặng lẽ quay lưng đi, lắng nghe âm thanh của những giọt nước mắt chảy ngược vào tim.

“Tình yêu đâu phải ai cũng may mắn tìm được nhau. Chẳng giống như chúng ta tìm được nhau rồi lại hoang phí duyên trời. Từ nay đôi ta không được đi bên nhau, không được trao yêu thương, phải quên hết đi”.

Hanna Nguyen

Nguồn: Blogviet.com.vn

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: